Tâm sự đầu năm 2016

Các bác ạ!
Thế là năng 2016 đã sang. Chả biết các bác thế nào chứ em đang muốn tinh gọn lại một chút (í là gọn lại cái bụng một chút, phệ quá rồi huhu).
Năm nay em dự kiến chỉ làm một việc là học nghề kinh doanh thôi. Học cho nốt cái khóa giải ngố ở Đại học Hawaii mến thương của em, học trên vỉa hè trà đá, học trên mạng (toàn bệnh) xã hội, học cả cô dì chú bác ông trẻ ông già bốn phương tám hướng, và tất cả những chỗ có thể học được cho ấm cái công việc mang tên kinh doanh. Em cũng nguyện vận dụng những gì học được vào cái công ty nhỏ nhỏ xinh xinh của mấy anh em thân thiết tự nhiên dở hơi chập mạch mở ra, tên là Agilead đang vận hành cái Học viện Agile như một số bác biết rồi đấy. Đâm lao phải theo lao, em nguyện lấy cái công ty này làm trường đại học tiếp theo của em hị hị. Nói chung là phải lợi dụng các bác ạ, năm nay là năm học tập mà hehe.
Em thôi tạm không làm nhà giáo dục nữa, cũng chả nghiên cứu nghiên kiếc gì, nên các bác đừng gọi em là giáo xư nữa nhé. Em làm kon buôn rồi (thực ra, em chỉ là thằng xì-tát-úp, chứ làm gì đã được làm kon buôn). Bác nào có nhu cầu đào tạo, cần tư vấn Agile, Lean thì tìm đến em, nhớ mang theo tiền, em xin phục vụ tận tâm hết cỡ.
Cơ mà em có cái tật xấu chắc không bỏ được là việc đọc sách được. Cơ mà, em trộm nghĩ cái việc ấy thì chả liên quan gì đến kon buôn với lại nhà giáo. Cho nên bác nào có sách hay sách quý sách hiếm sách cấm cứ tặng là em nhận tuốt tuồn tuột hehe. Năm ngoái em đọc được đâu đó khoảng một trăm cuốn, từ lúc sang năm mới đến giờ chưa mần được cuốn nào vì mót sách quá. Các bác có lòng là em có dạ, cứ cho hoặc giới thiệu sách là em thích. Em cần 100 cuốn thú vị cho năm nay hiu hiu.
Năm ngoái em mang tiếng vẫn là Chính Ủi của Cánh Buồm mà uống ziệu với cánh (được cho là) đàn ông của nhóm không quá 5 bữa. Như thế là không hoàn thành nhiệm vụ. Lí do là bận, nhưng ngẫm lại cái bận ấy chẳng để làm gì hichic. Năm nay em nguyện là uống bia uống ziệu với cái bọn dở hơi ấy đều chân đều tay hơn. Ít nhất là 1 tháng một lần, hehe. Em thề!
Đấy, tâm hự đầu năm của em có thế thôi. Chúc các bác có một năm mới tràn trề phấn khởi, thuận lợi vô biên. Em thật!
NewYear2016-01

Rất nhiều vấn đề ở các doanh nghiệp nhỏ

Rất nhiều vấn đề ở các doanh nghiệp nhỏ

Đến với các doanh nghiệp nhỏ, tôi thấy họ gặp quá nhiều vấn đề về quản lí, quy trình nghiệp vụ, đảm bảo chất lượng và tầm nhìn trong tương lai.
Các lãnh đạo cả trẻ cả già không thiếu khát vọng, cũng không thiếu nỗ lực nhưng không có thời gian để tìm hiểu những know-how cần thiết.
Nhân viên thì quay cuồng với các deadline, có muốn học hành thêm tí để nâng cao nghiệp vụ cũng chịu chết! Continue reading “Rất nhiều vấn đề ở các doanh nghiệp nhỏ”

Tăng nội lực, tăng năng suất, tăng hiệu quả, giảm stress, hạnh phúc bền lâu

Tăng nội lực, tăng năng suất, tăng hiệu quả, giảm stress, hạnh phúc bền lâu

Ngày nay có quá nhiều người khao khát thành công.

Nhiều đơn vị dựa vào nhu cầu thành công của mọi người mà kiếm chác bằng những khóa “học làm giàu” cấp tốc, hay tham gia “bán hàng đa cấp trá hình” để giàu nhanh.

Ít người đi theo “chính đạo”.

Nhiều người đi làm bị stress, bắt đầu cầu viện đến thiền, đến giải tỏa tâm lí để mong cân bằng lại cuộc sống.

Ở Học viện Agile, chúng tôi không  phản đối những cách trên, mà lựa chọn một cách tiếp cận khác để cùng chia sẻ triết lí phát triển căn cơ hơn: muốn đạt được hạnh phúc và thành công bền vững thì cần phải tăng nội lực. Từ việc tăng nội lực bản thân (các cấp độ: Cá nhân, Nhóm, Tổ chức), mà gia tăng năng suất, làm việc hiệu quả hơn, và giảm thiểu stress một cách hệ thống. Từ đó mà có hạnh phúc bền lâu. 

Đó là lí do để chúng tôi sẽ cùng với những người ưa thích đi con đường “chính đạo” mà rèn luyện bản thân, sống vui trong lao động chân chính, và đạt được thành tựu bền vững.

Đây, khóa học trực tuyến đầu tiên của Học viện Agile đã “lên sóng” 3 ngày, và có 9 học viên đầu tiên:

http://hocvienagile.com/agilemindset4u/

Chúng tôi đã rất dụng công ở khóa học rất đại chúng này, một sự kết hợp hài hòa giữa tư duy Agile, phương pháp Personal Kanban và GTD (Getting things done – Phương pháp tổ chức công việc trứ danh của tác giả best seller David Allen).

Chúng tôi sẽ nỗ lực không ngừng để đem đến các chương trình nâng cao năng lực cạnh tranh thật sự chất lượng và dễ tiếp cận cho các cá nhân, tổ chức trong nền kinh tế sáng tạo.

Học viện Agile, đơn vị tiên phong trong đào tạo Agile, Lean, Scrum và chuyển đổi văn hóa làm việc.  HocvienAgile.com | Cultivating Innovation. 

pk-poster

AgileBreakfast – Điểm hẹn mỗi sáng của người ham học hỏi và đổi mới không ngừng

AgileBreakfast – Điểm hẹn mỗi sáng của người ham học hỏi và đổi mới không ngừng

AgileBreakfast sẽ là người bạn thân thiết của mỗi người học, thực hành, quản lí theo triết lí Agile. Bài viết phong phú, đa dạng, hữu ích, chất lượng về các góc cạnh của Agile, Scrum, Kanban, Lean, Lean Startup… Từ triết lí tới công cụ và thủ thuật.

Tất tần tật, tại đây:

agile-breakfast-ngang-black

[FPTU] 9 lý do khiến tổ chức không chịu học hỏi và bài học từ FE

Tấn DT: Bài này do phóng viên Quỳnh Nguyễn ghi nhanh về bài nói chuyện tại FPT EduCamp 2015 của mình. Bài viết thể hiện khá trung thực ý tưởng của báo cáo viên, trừ điểm số 7. Báo cáo viên Tấn DT ám chỉ việc vận dụng sai tư tưởng quy trình, nên các nhân viên quá lệ thuộc quy trình, cứng nhắc trong vận dụng, và đặc biệt là thiếu đi các cải tiến quy trình nghiệp vụ, vốn là một định hướng quan trọng khi xây dựng và triển khai quy trình. Chứ bản thân quy trình không có tội. 

Continue reading “[FPTU] 9 lý do khiến tổ chức không chịu học hỏi và bài học từ FE”

Học qua vấn đề và dự án – Cũ mà mới

Học qua vấn đề và dự án – Cũ mà mới

Xu hướng sử dụng ngày càng nhiều phương pháp học qua vấn đề (problem-based learning) và học qua dự án (project-based learning) cho thấy những chuyển dịch lớn từ việc học từng kĩ năng riêng lẻ sang học tích hợp, từ việc tiếp thu thông tin sang tiêu hóa kiến thức và tái kiến tạo tri thức. Continue reading “Học qua vấn đề và dự án – Cũ mà mới”

Vì sao các tổ chức không học hỏi?

Vì sao các tổ chức không học hỏi?

Ngày nay thế giới biến động, công nghệ phát triển nhanh, khiến các công ty lúc nào cũng bị đặt vào tình thế bị biến từ vị trí số 1 trong ngành thành bóng ma của quá khứ. Hãy nhìn tấm gương Nokia mobile, Motorola mobile, và hàng loạt tên tuổi lớn khác. Continue reading “Vì sao các tổ chức không học hỏi?”

Chiến thuật cài răng lược đơn giản

Chiến thuật cài răng lược đơn giản

Tiếp theo bài “Bẻ nhỏ mục tiêu”.

Như bài trước tôi có biện luận là mục tiêu phải rõ ràng mạch lạc đo đếm được. Danh sách cái gọi là mục tiêu giáo dục (mốt bây giờ gọi là chuẩn đầu ra, tôi không khoái cái cụm từ này lắm vì nó dính cái từ “chuẩn” nghe hơi bị phản cnb cảm) phải đổ mồ hôi sôi nước mắt mới có được chứ không phải chuyện đùa.

Bài này giới thiệumột số lược đồ tối giản mô tả các cách thức phân phối các mục tiêu giáo dục đó vào các khóa học (course – có thể được tổ chức dạng môn học, đồ án, chủ điểm, seminar, worshop…). Continue reading “Chiến thuật cài răng lược đơn giản”

Bẻ nhỏ mục tiêu ra để dễ bề thực thi, kiểm soát và đánh giá

Bẻ nhỏ mục tiêu ra để dễ bề thực thi, kiểm soát và đánh giá

Tiếp bài “Thế nào là một chương trình tốt?”

Bây giờ ta bàn chuyện mục tiêu. Cái này nó hệ trọng tới phần lớn các hoạt động khác, như Peter Drucker từng nhấn mạnh. Có mục tiêu tốt tức là rõ cái cần làm, cũng rõ cái cần kiểm soát trong quá trình thực thi, và rõ cần đánh giá khi kết thúc. Lúc này một chương trình hiệu quả sẽ được đo bằng mức độ đạt được và vượt được những mục tiêu do chương trình đề ra. Nhiệm vụ của cả nhà trường là tổ chức các hoạt động để đạt được mục tiêu đó, kiểm soát tiến trình đạt được mục tiêu, và can thiệp kịp thời để thúc đẩy tiến trình đạt được mục tiêu, ở cả mức độ vi mô lẫn vĩ mô. Công nghệ, xét ở mức cao, không có gì hơn là tối ưu hóa và tự động hóa cái quá trình này.  Continue reading “Bẻ nhỏ mục tiêu ra để dễ bề thực thi, kiểm soát và đánh giá”

Thế nào là một chương trình giáo dục tốt?

Thế nào là một chương trình giáo dục tốt?

Chúng ta hay thảo luận về chương trình giáo dục nhưng không mấy khi định nghĩa thế nào là chương trình giáo dục, và thế nào là một chương trình giáo dục tốt. Khi không xác định rõ, có thể người giáo viên (có thể rất giỏi) sẽ vẫn cứ làm thật tốt công việc của mình, nhưng tựu chung lại, sinh viên ra trường lại không giống như chúng ta kì vọng, và lại càng khác xa xã hội kì vọng, và không giống tưởng tượng ban đầu của sinh viên. Tổng gộp các tối ưu hóa cục bộ không chắc mang lại hiệu quả. Đặt vấn đề về chương trình, tức là ta đang cố gắng tối ưu hóa toàn cục để tìm được những “giải pháp chỉnh thể”, căn cơ, thay vì những đổi mới lặt vặt. Hãy nhớ lại bộ tranh hí họa ở dưới, luôn có những khoảng cách giữa kì vọng và thực tiễn, đặc biệt là ở những chu trình phức tạp (như giáo dục) cùng với việc thiếu vắng sự cộng tác hiệu quả. Continue reading “Thế nào là một chương trình giáo dục tốt?”

Quản trị theo mục tiêu, outcome-based learning và cái nhãn tích hợp vớ va vớ vẩn

Quản trị theo mục tiêu, outcome-based learning và cái nhãn tích hợp vớ va vớ vẩn

Ngành quản trị hiện đại được cho là bắt đầu với Peter Drucker, người vẫn còn ảnh hưởng sâu đậm trong mọi ngõ ngách thực hành cũng như nghiên cứu về khoa học quản trị. Chỗ nào cũng có ý kiến của ông, và cái nào cũng như thành nguyên tắc cả.Trong đó có cái mà nó ăn ra cả những lĩnh vực khác là giáo dục. Ở đây xin kể một chuyện có vẻ tương đồng. Continue reading “Quản trị theo mục tiêu, outcome-based learning và cái nhãn tích hợp vớ va vớ vẩn”

Tư duy lại về ứng dụng công nghệ trong giáo dục

Một báo cáo công phu hơn 200 trang của OECD có tên “Học sinh, máy tính và sự học: Tạo lập kết nối”[1] công bố cuối tháng Chín vừa qua tuy không đưa ra những kết luận bất ngờ những vẫn khiến chúng ta phải tư duy lại về vai trò của công nghệ đối với sự phát triển của trẻ em và làm thế nào để những tiến bộ của công nghệ thông tin – truyền thông có thể góp phần thúc đẩy sự tiến bộ của giáo dục.

Continue reading “Tư duy lại về ứng dụng công nghệ trong giáo dục”

Trả lời phỏng vấn VinaCode

Thỉnh thoảng tôi được báo nọ báo kia phỏng vấn, thậm chí VTC còn dành cả một số “Ai là ai” để phỏng vấn và lên hình, nhưng lần trả lời phỏng vấn VinaCode vẫn là lần tôi thích nhất vì sự chuyên nghiệp của người phỏng vấn dành cho đối tác. Là một địa chỉ rất mới nhưng đã nhanh chóng trở thành địa chỉ quen thuộc của giới lập trình, với những bài viết rất hữu ích. 

Dưới đây là nội dung bài phỏng vấn đã đăng từ vài tháng trước, nay tôi đăng lại toàn văn. Chỉ vì thích, và đang có dịp lật lại vấn đề về đào tạo lập trình viên.  Continue reading “Trả lời phỏng vấn VinaCode”

Công nghệ Giáo dục: Những tham vọng

Công nghệ Giáo dục: Những tham vọng

Các công nghệ giáo dục ngày nay không chỉ hướng đến việc tạo ra những SGK kiểu mới, chương trình học kiểu mới, môi trường học tập mới, mà còn tìm kiếm những giải pháp tổng thể cho giáo dục số với lợi thế vượt trội về tính hiệu quả, cá nhân hóa và khả năng tiếp cận đại chúng.
Continue reading “Công nghệ Giáo dục: Những tham vọng”

Google đã nuốt chửng chúng ta như thế nào?

Google đã nuốt chửng chúng ta như thế nào?

Tôi từng khá sốc khi phải chứng kiến một cuộc so găng giữa trí tuệ con người và một cỗ máy siêu quyền lực mang tên Google, mà phần thắng thì không thuộc về con người. Phương [1]– một cô giáo tiểu học thâm niên, là cán bộ nòng cốt của một trường tiểu học có tiếng ở Hà Nội đang nổi giận đùng đùng lên tông cao độ để đánh võ mồm với một cô giáo trẻ khác (cô Thanh, cũng phừng phừng mặt đỏ) về cách viết đúng chính tả từ lô-gích (logic). Sau khi dự giờ cô Thanh, cô Phương nhất quyết cách viết “lô-gích” của cô Thanh là không đúng, phải viết là “lô-gíc” hoặc “lô-ghích”. Còn cô Thanh thì cũng cãi lại quyết liệt: “từ này tiếng Anh là logic, tiếng Pháp là logique (đọc là lô-gích-cờ), phiên ra tiếng Việt thì ghi là logic cũng được, lô-gích cũng được, lô-gíc cũng được”. Cô Phương: “không thể như thế được, chính tả chỉ có một quy tắc thôi. Hồi trước ở trường sư phạm, giáo sư viết là lô-gíc”. Thế rồi để minh họa cho khẳng định của mình, cô rút iPhone hồng của mình ra rồi Google từ “lô-gíc”. Cô chốt: “đấy, trên mạng người ta dùng là lô-gíc chứ, có ai dùng lô-gích đâu?”. Cô Thanh thì không những không hạ nhiệt mà còn căng thẳng hơn, nhưng không thể lí luận thêm gì nữa vì thấy mình rơi vào trạng thái “bó tay”. Continue reading “Google đã nuốt chửng chúng ta như thế nào?”

Đếm

Mình chả nhớ là mình học đếm từ bao giờ. Nhưng cái món nền tảng của kế toán và thống kê này đúng là lợi hại thật. Ấy nhưng không phải lúc nào chúng ta cũng thấy nó quan trọng.

Kể từ lúc mời cho kì được một người học trên Học viện Agile, cho tới lúc số đếm cứ tăng dần lên 18, rồi 22, rồi 28, 29, 30, 31 … Con số nó mang trong mình sự khích lệ lớn lao lạ thường tới toàn bộ anh em.

Mình dặn chú em rằng hằng ngày phải đếm cho kĩ xem mỗi người học được bao nhiêu, hỏi được mấy câu, dừng ở chỗ nào. Và cuối tuần thì đếm tổng lại cả lố.

Không đếm được như thế thì không cách nào biết được người học có học tốt không, làm thế nào để giúp họ hoàn thành được khóa học. Nhưng việc tưởng dễ thế, mà hóa ra không đơn giản, kể cả khi phần mềm đã hỗ trợ thống kê rất nhiều, bảng tính thì sẵn đấy.

Công tác dịch vụ của Học viện Agile có nhiệm vụ là “deliver happiness”, không biết phần “đếm” sẽ đóng góp được bao nhiêu. Nhưng chắc là không nhỏ.

Môn học rất nâng cao trong trường đại học có tên Analytics hóa ra lại bắt nguồn từ chuyện đơn giản đếm mức tầm thường như thế này: ê mờ êm đờ đêm đêm sắc đếm. Hehe.

dem

Google me “Dương Trọng Tấn”

Google me “Dương Trọng Tấn”

Hôm nay mình nhờ em gái thiết kế cái name card có thêm dòng Google me “Dương Trọng Tấn” Agile.

Hóa ra lại là một ý hay. Về nhà thử search ra, thì ra Google cho lại kết quả khá rõ ràng về nhân vật “Dương Trọng Tấn” với hàng nghìn bản ghi.

Thử search kèm với các từ khóa đã gắn bó với mình trong nhiều năm qua như “Aptech”, “fpt”, “Scrum”, “Agile”, “Constructivism”, “Cánh Buồm”, “Công nghệ giáo dục”; thì thấy chữ “fpt” ‘gắn bó’ với mình nhất hehe.

Ngày xưa học trò gọi mình là Tấn Scrum, giờ làm sao để người ta nhớ là Tấn Agile đây ? Kể cũng khó hehe